28-1-2023.
Ngồi trên máy bay từ Hà Nội đi Singapore kết thúc kỳ nghỉ Tết, đọc nhật ký của ông nội, lại khóc vì nhớ thương ông bà. 8 năm đi học ở Trung Quốc, ông viết bao nhiêu thơ về bà. Còn những bức thư tay ông bà giữ riêng thì con cháu đâu biết được. Vỏn vẹn nhiêu đó bài còn lưu lại trong nhật ký ông để lại là đã đủ biết ông yêu và trân trọng bà biết bao nhiêu. Thơ ông viết về tình yêu với bà, tình yêu quê hương tổ quốc, yêu Đảng. Từng dòng từng dòng lưu lại một thời tuổi trẻ nồng cháy nhiệt huyết của ông, lưu lại niềm tin và nếp nghĩ mà ông giữ suốt cuộc đời. Càng thêm kiên chí việc lưu lại một vài điều mình suy nghĩ lúc thường nhật vào trang blog để không quên mất những điều nhỏ nhoi trong mấy năm này. Hồi cấp 2 và cấp 3, mình cũng đã từng viết nhật ký rồi nhưng chuyển nhà mới, đi học xa nhà, nhiều lý do giờ chẳng còn tìm lại được những cảm nhận ngày thơ bé. Chẳng hại gì nhưng vẫn thấy tiếc nuối vài thứ cũ kĩ. Chính ra, có nhiều việc lâu quá rồi mình nhớ lại đâu chắc đã đúng thực tế đâu mà. Gõ thử “can we trust our memories” sẽ thấy hàng loạt kết quả ngay. Ảnh thì mình thích chụp và chụp nhiều rồi. Giờ làm lại thêm phần viết nữa thôi. Ngày mai mình sẽ đi dạo phố mua đất trồng cây và ngắm ngay một cuốn sổ thật chắc bền để ghi chữ.

心里开心、每天都是春日