Một miếng khi vui

Chủ Nhật, 10/09/2023.

Tuần này chắc đang pms nên tính khí thay đổi thất thường. Chính ra là hôm nay không có quá nhiều năng lượng đâu, nhưng mà quyết định không bùng kèo BBQ nhà em YYY thật là đúng đắn.

Đi BBQ kha khá nhiều rồi, nhưng toàn tích cóp kinh nghiệm ăn, lần này mới phải xắn tay vô tự nhóm than từ đầu nè. How to use starter and fan and everything nà. Hai chị em ngồi quạt quạt quá trời luôn, buồn cười lắm. Riết rồi chuyện gì cũng tự làm được hết trơn!

Phải censor names vì câu chuyện trong bữa cơm nhắc đến vô số redflags và các fun facts (dù thực ra không “vui” cho lắm) của các công ty FMCG hàng đầu ở Việt Nam. Còn gì thú vị hơn khi vừa được ăn ngon vừa được mở mang kiến thức nha.

Lúc ăn bắp ngô này mình thấy rất hạnh phúc

Lúc ngồi ăn bắp ngô nướng tự dưng thấy trong lòng nhẹ nhõm và vui lắm. Thế là mình quyết định giơ máy ra chụp lại luôn. Nửa đêm gõ vội mấy dòng để lưu lại là trong những ngày tâm trạng bấp bênh thì mình vẫn có những thứ nhỏ xinh để vui, như là bữa cơm hôm nay.

Are we… friends?

Lately, I’ve come across many “viral” videos on social platforms screaming that “we” should raise our standards, having fewer friends but higher-quality relationships. Not that I have that many friends to begin with. Yet, out of the blue, this one particular video triggered my fear mode. It said, “You need better friends.” When I saw that, I immediately asked myself: Am I good enough to remain friends with my current friends?!

My anxiety kicked in just like that. I’m not sure how many people will have the same reaction as I do. At this moment, I jot down this quick note hoping to acknowledge my emotions, chaotic or not, so that I can move on. I have absolutely zero doubt in my ability to pick friends, especially my besties, and I hold them dearest to my heart. Therefore, when it comes to such a situation, my first reaction is to reflect on myself.

I remember I had this kind of conversation with one of my best friends. I’ve always believed that people would cease or downgrade the friendship once one outgrows another and see no value added from this so-called friend. When I type it out, it does sound transactional somehow. But to be fair, what can possibly keep you as friends if the two of you can’t align your values, can’t help one another, can’t share your stories without feeling welcomed, and can’t bring comfort or peace or happiness or something novelty to another’s life?

And now, back to the initial issue. If the statement “You need better friends” is true, do my friends need someone better than me as I am now? Or are we still friends just because we have been friends for so long? Well, I think I’m a decent friend, but am I enough? Honestly, I don’t know the answer to all of that. But this is me trying.

In hindsight, it’s so funny that sometimes, my besties fight my inner voice harder than I do. But I’m always careful not to drain anyone when feeling blue. We all have our battles. I’m thankful some chose to tell me about theirs and listen to mine. I guess, as long as we can do that, we are still friends, very close ones.

Viết.

28-1-2023.

Ngồi trên máy bay từ Hà Nội đi Singapore kết thúc kỳ nghỉ Tết, đọc nhật ký của ông nội, lại khóc vì nhớ thương ông bà. 8 năm đi học ở Trung Quốc, ông viết bao nhiêu thơ về bà. Còn những bức thư tay ông bà giữ riêng thì con cháu đâu biết được. Vỏn vẹn nhiêu đó bài còn lưu lại trong nhật ký ông để lại là đã đủ biết ông yêu và trân trọng bà biết bao nhiêu. Thơ ông viết về tình yêu với bà, tình yêu quê hương tổ quốc, yêu Đảng. Từng dòng từng dòng lưu lại một thời tuổi trẻ nồng cháy nhiệt huyết của ông, lưu lại niềm tin và nếp nghĩ mà ông giữ suốt cuộc đời. Càng thêm kiên chí việc lưu lại một vài điều mình suy nghĩ lúc thường nhật vào trang blog để không quên mất những điều nhỏ nhoi trong mấy năm này. Hồi cấp 2 và cấp 3, mình cũng đã từng viết nhật ký rồi nhưng chuyển nhà mới, đi học xa nhà, nhiều lý do giờ chẳng còn tìm lại được những cảm nhận ngày thơ bé. Chẳng hại gì nhưng vẫn thấy tiếc nuối vài thứ cũ kĩ. Chính ra, có nhiều việc lâu quá rồi mình nhớ lại đâu chắc đã đúng thực tế đâu mà. Gõ thử “can we trust our memories” sẽ thấy hàng loạt kết quả ngay. Ảnh thì mình thích chụp và chụp nhiều rồi. Giờ làm lại thêm phần viết nữa thôi. Ngày mai mình sẽ đi dạo phố mua đất trồng cây và ngắm ngay một cuốn sổ thật chắc bền để ghi chữ.

Đã dọn xong góc cây cảnh. Sau 2 tuần nhà vắng người mà các cháu vẫn tươi xanh, xin cảm ơn ❤️
心里开心、每天都是春日

The little gift I got from Hanoi

Singapore, 07 Jan 2023

One of my besties came by my place during her weekend trip to unite with her boyfriend in Singapore. She gave me this package of “bánh xu xê,” also known as “bánh phu thê.” In my memory, it was a special treat only available at weddings – the signal of hope for a bright future, long-lasting happiness, and marital fidelity of the newlyweds. There is an old tale about the origin of this sweet treat, saying that it was first made by Queen Consort Chiêu Linh to send to her husband, King Lý Anh Tông, while he was on a battlefront. For that reason, it symbolizes the unshaken bond between the wife and the husband, thus, the name husband-and-wife cake. Of course, we can’t fact-check an orally recited story dating back to the 1100s, but we can all grasp its beautiful message ^◡^ At first, I thought this cake was only famous in the Northern provinces, but somehow most of the tutorial videos I found online were guided by a Southern person. Guess it’s a Vietnam thing now!

Continue reading

Sức mạnh của một lời khen

Hehe, mục đích chính của cái post này chắc chủ yếu để đề cao tinh thần AQ của bạn Na. Coi như sau cơn mưa trời chưa có nắng nhưng đã sáng hơn nhiều rồi. Tâm trạng mình đúng là như đồ thị Sin luôn :v cứ lên lên rồi lại xuống xuống… Quay lại chủ đề chính!


Continue reading