Nhớ những buổi trường mình sửa tầng 5, cửa sân thượng luôn luôn mở. Lũ học sinh cứ trốn tiết lại trèo lên sân thượng hát hò. Ừ, sân thượng trường mình, mùa hè thì nắng cháy, mùa đông thì gió cứ thổi vèo vèo đến là lạnh, cơ mà lại là nơi mình thích nhất. Thích cái gió cứ mơn man bên mặt khi mà vươn mình nhìn từ cao xuống. Thích cái khoảng không rộng rãi chỉ là của riêng mình khi cầm đàn hát một điệu nhạc vu vơ, thích cái tĩnh lặng tuyệt đối mỗi lúc trốn lên sân thượng khóc một mình… Còn thích nhiều nữa lắm. Nhưng mà sửa xong lớp, cửa sân thượng đóng lại như chưa bao giờ được mở. Thấy sao mà nhớ quá… <3 Continue reading
